/page/2
1.

“chặt cánh nó đi!”
trên cao
thượng đế ngó xuống nhân gian ôm mặt khóc2.

chàng bước đi và thường chỉ dừng lại ở những nơi ít người… từ đôi cánh cụt vươn ra thành hai cánh tay mười ngón… ôm chụp thinh không…
chàng băng qua sa mạc… qua bao nhiêu cánh đồng… qua những thành phố chỉ mọc lên ban đêm… đi tới đâu họ cũng thét vào mặt chàng… “hát! hát! hát!”…
họ xô chàng vô bụng người đàn bà… người đàn bà có đôi mắt xanh như đại dương… lưỡi nàng uốn mền cong lên như hoa súng… giữa những chiếc răng nhỏ trắng và đều… mười ngón tay nàng ngọc ngà móng đỏ… “máu của thiên thần”… người đàn bà liếm môi xong bật ngữa ra nhìn trời cười nghiêng ngã…
một thằng bé dạy cho chàng học nói… “tao”… “mày”… “chết là hết!”…
tới một ngôi làng ven biển… mười hai người đàn ông tụm lại xô chàng đè ngữa ra giữa bãi cát… chiếc đèn dầu bị hất tung tắt lụn tàn giữa gió đêm… nước từ mắt chàng rỉ chảy xuống làm mặn cả biển… “con trai mà cũng khóc!”… những người đàn ông hể hả quàng vai nhau lùi vào trong bóng tối… chàng ngồi một mình… lặng lẽ… ôm gối nhìn về phía bên kia chân trời…
bọn con nít chỉ đường cho chàng đi tới gặp người đàn ông có cặp mắt mù… hắn đã từng rêu rao… ”tau là người đã giết chết thượng đế!”…
cuối cùng thì họ gặp nhau…
“anh từ mô tới?”
“từ trời”
“a!”
“trời là ở trên kia”
“rứa răng không về?”
“không về được”
người đàn ông mở hai cánh tay ôm chàng vào lòng…3.

“thiên tử ơi thôi đừng gân cánh
hãy nằm xuống…
hãy nhắm mắt lại…
để anh thổi cho chàng đôi chút mộng mơ”

- Lê Nghĩa Quang Tuấn -

1.

“chặt cánh nó đi!”
trên cao
thượng đế ngó xuống nhân gian ôm mặt khóc


2.

chàng bước đi và thường chỉ dừng lại ở những nơi ít người… từ đôi cánh cụt vươn ra thành hai cánh tay mười ngón… ôm chụp thinh không…

chàng băng qua sa mạc… qua bao nhiêu cánh đồng… qua những thành phố chỉ mọc lên ban đêm… đi tới đâu họ cũng thét vào mặt chàng… “hát! hát! hát!”…

họ xô chàng vô bụng người đàn bà… người đàn bà có đôi mắt xanh như đại dương… lưỡi nàng uốn mền cong lên như hoa súng… giữa những chiếc răng nhỏ trắng và đều… mười ngón tay nàng ngọc ngà móng đỏ… “máu của thiên thần”… người đàn bà liếm môi xong bật ngữa ra nhìn trời cười nghiêng ngã…

một thằng bé dạy cho chàng học nói… “tao”… “mày”… “chết là hết!”…

tới một ngôi làng ven biển… mười hai người đàn ông tụm lại xô chàng đè ngữa ra giữa bãi cát… chiếc đèn dầu bị hất tung tắt lụn tàn giữa gió đêm… nước từ mắt chàng rỉ chảy xuống làm mặn cả biển… “con trai mà cũng khóc!”… những người đàn ông hể hả quàng vai nhau lùi vào trong bóng tối… chàng ngồi một mình… lặng lẽ… ôm gối nhìn về phía bên kia chân trời…

bọn con nít chỉ đường cho chàng đi tới gặp người đàn ông có cặp mắt mù… hắn đã từng rêu rao… ”tau là người đã giết chết thượng đế!”…

cuối cùng thì họ gặp nhau…
“anh từ mô tới?”
“từ trời”
“a!”
“trời là ở trên kia”
“rứa răng không về?”
“không về được”
người đàn ông mở hai cánh tay ôm chàng vào lòng…


3.

“thiên tử ơi thôi đừng gân cánh
hãy nằm xuống…
hãy nhắm mắt lại…
để anh thổi cho chàng đôi chút mộng mơ”

- Lê Nghĩa Quang Tuấn -

Mỗi hạt cơm có 7 vị thần..

(Source: englishsummerrain-k)

Vũ lạp yên thoa quy khứ dã,
dữ nhân vô ái diệc vô sân.
- Tô Mạn Thù -

Lấy mưa làm nón, lấy khói làm áo tơi mà về,
không còn yêu cũng không còn hờn người nữa.

Xưa có người Phù Sai 
Rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân 
Đến bây giờ yêu không đành, 
Mà ghét cũng không đành, mà dứt cũng không đành.

Xưa có người Phù Sai
Rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân
Đến bây giờ yêu không đành,
Mà ghét cũng không đành, mà dứt cũng không đành.

Vài chục năm sau giở ra xem chắc cười rơi cả đồi mồi trên da..

Vài chục năm sau giở ra xem chắc cười rơi cả đồi mồi trên da..

Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển. Thà là chim bay vui theo tháng ngày. Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời. Lang thang giữa cuộc đời mà vui.

Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển. Thà là chim bay vui theo tháng ngày. Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời. Lang thang giữa cuộc đời mà vui.

Vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ,
rồi sẽ tan như bụi mờ.
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho,
thả gió bay đi mịt mù.
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi,
còn gì đâu nữa mà giữ cho người.

Vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ,
rồi sẽ tan như bụi mờ.
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho,
thả gió bay đi mịt mù.
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi,
còn gì đâu nữa mà giữ cho người.

1.

“chặt cánh nó đi!”
trên cao
thượng đế ngó xuống nhân gian ôm mặt khóc2.

chàng bước đi và thường chỉ dừng lại ở những nơi ít người… từ đôi cánh cụt vươn ra thành hai cánh tay mười ngón… ôm chụp thinh không…
chàng băng qua sa mạc… qua bao nhiêu cánh đồng… qua những thành phố chỉ mọc lên ban đêm… đi tới đâu họ cũng thét vào mặt chàng… “hát! hát! hát!”…
họ xô chàng vô bụng người đàn bà… người đàn bà có đôi mắt xanh như đại dương… lưỡi nàng uốn mền cong lên như hoa súng… giữa những chiếc răng nhỏ trắng và đều… mười ngón tay nàng ngọc ngà móng đỏ… “máu của thiên thần”… người đàn bà liếm môi xong bật ngữa ra nhìn trời cười nghiêng ngã…
một thằng bé dạy cho chàng học nói… “tao”… “mày”… “chết là hết!”…
tới một ngôi làng ven biển… mười hai người đàn ông tụm lại xô chàng đè ngữa ra giữa bãi cát… chiếc đèn dầu bị hất tung tắt lụn tàn giữa gió đêm… nước từ mắt chàng rỉ chảy xuống làm mặn cả biển… “con trai mà cũng khóc!”… những người đàn ông hể hả quàng vai nhau lùi vào trong bóng tối… chàng ngồi một mình… lặng lẽ… ôm gối nhìn về phía bên kia chân trời…
bọn con nít chỉ đường cho chàng đi tới gặp người đàn ông có cặp mắt mù… hắn đã từng rêu rao… ”tau là người đã giết chết thượng đế!”…
cuối cùng thì họ gặp nhau…
“anh từ mô tới?”
“từ trời”
“a!”
“trời là ở trên kia”
“rứa răng không về?”
“không về được”
người đàn ông mở hai cánh tay ôm chàng vào lòng…3.

“thiên tử ơi thôi đừng gân cánh
hãy nằm xuống…
hãy nhắm mắt lại…
để anh thổi cho chàng đôi chút mộng mơ”

- Lê Nghĩa Quang Tuấn -

1.

“chặt cánh nó đi!”
trên cao
thượng đế ngó xuống nhân gian ôm mặt khóc


2.

chàng bước đi và thường chỉ dừng lại ở những nơi ít người… từ đôi cánh cụt vươn ra thành hai cánh tay mười ngón… ôm chụp thinh không…

chàng băng qua sa mạc… qua bao nhiêu cánh đồng… qua những thành phố chỉ mọc lên ban đêm… đi tới đâu họ cũng thét vào mặt chàng… “hát! hát! hát!”…

họ xô chàng vô bụng người đàn bà… người đàn bà có đôi mắt xanh như đại dương… lưỡi nàng uốn mền cong lên như hoa súng… giữa những chiếc răng nhỏ trắng và đều… mười ngón tay nàng ngọc ngà móng đỏ… “máu của thiên thần”… người đàn bà liếm môi xong bật ngữa ra nhìn trời cười nghiêng ngã…

một thằng bé dạy cho chàng học nói… “tao”… “mày”… “chết là hết!”…

tới một ngôi làng ven biển… mười hai người đàn ông tụm lại xô chàng đè ngữa ra giữa bãi cát… chiếc đèn dầu bị hất tung tắt lụn tàn giữa gió đêm… nước từ mắt chàng rỉ chảy xuống làm mặn cả biển… “con trai mà cũng khóc!”… những người đàn ông hể hả quàng vai nhau lùi vào trong bóng tối… chàng ngồi một mình… lặng lẽ… ôm gối nhìn về phía bên kia chân trời…

bọn con nít chỉ đường cho chàng đi tới gặp người đàn ông có cặp mắt mù… hắn đã từng rêu rao… ”tau là người đã giết chết thượng đế!”…

cuối cùng thì họ gặp nhau…
“anh từ mô tới?”
“từ trời”
“a!”
“trời là ở trên kia”
“rứa răng không về?”
“không về được”
người đàn ông mở hai cánh tay ôm chàng vào lòng…


3.

“thiên tử ơi thôi đừng gân cánh
hãy nằm xuống…
hãy nhắm mắt lại…
để anh thổi cho chàng đôi chút mộng mơ”

- Lê Nghĩa Quang Tuấn -

Mỗi hạt cơm có 7 vị thần..

(Source: englishsummerrain-k)

tay quay…

tay quay…

Vũ lạp yên thoa quy khứ dã,
dữ nhân vô ái diệc vô sân.
- Tô Mạn Thù -

Lấy mưa làm nón, lấy khói làm áo tơi mà về,
không còn yêu cũng không còn hờn người nữa.

Xưa có người Phù Sai 
Rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân 
Đến bây giờ yêu không đành, 
Mà ghét cũng không đành, mà dứt cũng không đành.

Xưa có người Phù Sai
Rắc hoa vàng sau mỗi bước giai nhân
Đến bây giờ yêu không đành,
Mà ghét cũng không đành, mà dứt cũng không đành.

Vài chục năm sau giở ra xem chắc cười rơi cả đồi mồi trên da..

Vài chục năm sau giở ra xem chắc cười rơi cả đồi mồi trên da..

Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển. Thà là chim bay vui theo tháng ngày. Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời. Lang thang giữa cuộc đời mà vui.

Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển. Thà là chim bay vui theo tháng ngày. Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời. Lang thang giữa cuộc đời mà vui.

Vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ,
rồi sẽ tan như bụi mờ.
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho,
thả gió bay đi mịt mù.
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi,
còn gì đâu nữa mà giữ cho người.

Vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ,
rồi sẽ tan như bụi mờ.
Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho,
thả gió bay đi mịt mù.
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi,
còn gì đâu nữa mà giữ cho người.

About:

my own little everything

Following: